Kết quả tìm kiếm cho "bữa cơm chiều"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 577
Sở hữu chiều cao kỷ lục 2,28m, lúc sinh thời, ông Trần Thành Phố (ở Bắc Ninh) không cảm thấy tự ti mà luôn vui vẻ và hòa đồng, trò chuyện tếu táo với mọi người.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Ở các vùng quê, nhiều gia đình thường dành khoảng đất trống nhỏ để trồng rau xanh, giúp cải thiện bữa ăn gia đình và mang lại niềm vui giản dị trong cuộc sống.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.
Ở tuổi xế chiều, nhiều Bà mẹ Việt Nam anh hùng sống bình yên bên con cháu trong những mái nhà bình dị. Sự chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ là nghĩa tình sâu nặng và cũng là bổn phận thiêng liêng của con cháu dành cho các mẹ.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Hoàng hôn buông xuống, dòng người từ nhiều nơi men theo từng khúc quanh của con đường lên đỉnh núi Cấm, xã Núi Cấm để thưởng ngoạn và nghe tiếng thơ trong đêm rằm đầu năm.
Xác định giảm nghèo bền vững là nhiệm vụ quan trọng, ấp An Trung và ấp Phước Trung 1, xã Gò Quao huy động mọi nguồn lực chăm lo cho các đối tượng yếu thế vươn lên thoát nghèo.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Dưới dải Tây Côn Lĩnh mây phủ quanh năm, xã Cao Bồ tỉnh Tuyên Quang vẫn giữ được một nghề truyền thống lặng lẽ mà bền bỉ như chính nhịp sống của người Dao áo dài nơi đây: Nghề chạm khắc bạc.
Chiều buông bên bờ biển Tây, ánh hoàng hôn đỏ lựng soi bóng theo những chiếc ghe, tàu đánh cá ra vào bến. Xóm ngư phủ, phường Vĩnh Thông nhộn nhịp người mua, bán thủy sản.